Wednesday, March 4, 2026

74. THƠ NHẠC Phạm Sơn Liêm

74. THƠ NHẠC Phạm Sơn Liêm
 
 
 
 
 
---------------
 ---------------------- 
 
1. HUẾ VÀ EM - LÍNH TRỞ VỀ - Liem Pham (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=X2L3ITZLAmA
2. Sống Bằng Hơi Thở Người Khác - Phạm Sơn Liêm (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=MJZTGzF2m3k 
3. Huế trở lại - Phạm Sơn Liêm (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=bRHx5E1oyeI 
4. Tiếng chuông cuối - Phạm Sơn Liêm (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=IfklNLnpwSw 
5. HUẾ NGÀY GIỖ CHUNG - Phạm Sơn Liêm. (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=az0XWUVHI28 
 
-----------
 
HUẾ NGÀY GIỖ CHUNGLiem Pham
GIÓ BẤC VỀ NGHE LÒNG MÌNH RỈ MÁU
Có những nỗi đau không nằm yên trong quá khứ.
Nó không chịu ngủ.
 
Nó len qua từng viên gạch rêu phong, thấm vào từng thớ đất, từng mái ngói âm dương của cố đô Huế.
Và mỗi khi tháng Giêng trở lại, khi gió bấc tràn qua sông Sông Hương, người ta lại nghe lòng mình… nhói lên như một vết thương cũ vừa bị ai đó khẽ chạm.
--- 
Những mâm cơm… không còn đủ người
Ngày Tết ở Huế không ồn ào.
Cái vui dường như đi ngang qua, rồi đứng lại ngoài hiên, không dám bước vào.
Trong những ngôi nhà cổ ở Gia Hội, Chi Lăng…
Người ta dọn mâm cơm.
Nhưng không phải để ăn.
Mâm cơm đặt trước bàn thờ.
Chén đũa bày đủ.
Chỉ thiếu… người ngồi.
Có những nhà, cả một dòng họ bị xóa sổ trong mùa xuân ấy. Không còn ai để gọi là con, là cháu. Chỉ còn một người họ xa, hoặc một bà cụ hàng xóm, run run thắp nén nhang: “Thôi thì… tui thắp giùm, mấy eng mấy o… ăn Tết nghe…” Giọng Huế nhẹ như khói, mà nghe như ai bóp chặt tim.
Lời khấn không cầu phúc… chỉ cầu đừng lặp lại
Ở nơi khác, người ta cầu tài, cầu lộc. Còn ở Huế, trong ngày giỗ chung, lời khấn rất khác.
Không ai xin giàu sang.
Không ai xin công danh.
Chỉ có những lời thì thầm, đứt quãng: “Cho họ được ấm…
Cho họ được yên… Cho đừng có cái Tết mô… giống rứa nữa…”
Tiếng khấn không thành câu.
Nó nghẹn lại giữa cổ họng, như nước mắt không chịu rơi mà cứ dâng lên, mặn chát.
--- 

Khói trầm, hay là ký ức đang cháy?
Đi dọc những con đường xưa, qua Chùa Thiên Mụ, nhìn xuống dòng sông lặng lẽ, đâu đâu cũng thấy khói.
Khói nhang.
Nhưng không phải thứ khói vui của ngày xuân.
Khói ở Huế tháng Giêng… mỏng, lạnh, bảng lảng như sương.
Nó không bay lên.
Nó quẩn quanh, như không nỡ rời đi. Có người nói: Đó là khói nhang.
Nhưng người Huế biết, Đó là ký ức đang cháy.
--- 

“Giỗ chung” một cách gọi… vừa đau, vừa bao dung
Không ai gọi đó là ngày tang.
Người Huế gọi: “Ngày Giỗ Chung.”
Hai chữ “chung” nghe mà xót. Nỗi đau không còn của riêng ai nữa. Nó được chia đều cho cả thành phố.
Nhà này nhìn sang nhà kia, không cần hỏi. Chỉ cần nhìn là hiểu: Trong căn nhà đối diện kia, cũng có một bàn thờ, cũng có những cái tên không bao giờ trở về, cũng có một mùa xuân bị cắt đứt giữa chừng.
--- 

Sông Hương… chảy qua bao nhiêu linh hồn?
Dòng Sông Hương vẫn chảy.
Nhưng người Huế biết, nó không còn như xưa nữa.
Nước có thể vẫn trong.
Nhưng lòng sông… nặng.
Nặng những lời chưa kịp nói.
Nặng những bước chân không bao giờ quay lại.
Nặng cả những giấc mơ bị chôn vùi dưới lớp đất lạnh của một mùa xuân định mệnh.
--- 

Áo tím Huế, màu của chờ đợi và thủy chung
Trong mưa phùn tháng Giêng, thấp thoáng những tà áo tím.
Không rực rỡ.
Không phô trương. Nhưng buồn.
Buồn như một lời hẹn không bao giờ có hồi âm.
Buồn như một người vẫn đứng đó… chờ… dù biết chắc không ai quay về nữa.
Áo tím Huế không chỉ là vẻ đẹp.
Nó là ký ức.
Là thủy chung.
Là một lời thề im lặng với những người đã khuất.
--- 

Huế, nơi người ta học cách sống chung với nỗi đau
Có những nơi, nỗi đau làm con người gục ngã.
Còn ở Huế,
nỗi đau… làm con người sâu hơn. Người ta vẫn sống.
Vẫn cười, nhưng cười nhẹ thôi.
Vẫn vui, nhưng không dám vui quá. Bởi họ biết, mỗi phút bình yên hôm nay, đã phải đổi bằng bao nhiêu máu và nước mắt của ngày hôm qua.
--- 

Một nốt lặng… không bao giờ được phép quên
Giữa bản nhạc xuân rộn ràng của cả nước, Huế là một nốt trầm.
Không ồn ào.
Không phô bày.
Nhưng ai nghe được…
thì sẽ không bao giờ quên.
Ngày giỗ chung không chỉ là để nhớ người đã mất.
Mà là để nhắc người còn sống: Rằng dưới lớp cỏ xanh của mùa xuân, vẫn còn đó những nhịp tim đã ngừng đập.
Rằng hòa bình, không phải là điều tự nhiên mà có.
Và rằng,
có những mùa xuân…
đẹp đến đâu…
cũng không thể che hết được nỗi đau của một mùa xuân năm ấy.
Phạm Sơn Liêm.
--- 
 
 
 
 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts