Saturday, April 18, 2026

82. THƠ NHẠC Vũ Hy Triệu CB28

82. THƠ NHẠC Vũ Hy Triệu CB28
 
 
 
------------ 
1. LỜI TỎ TÌNH DỄ THƯƠNG - Vũ Hy Triệu K28 (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=5Ft-HPcwDQo
2. NHỚ ĐỒI 1515 - Vũ Hy Triệu CB28 (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=_i_FeUEa9vw
3. Góc Kỷ Niệm - Vũ Hy Triệu CB28 (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=5X8BI82Qe6Y 
4. NGÀN DẤU YÊU XƯA - Vũ Hy Triệu CB28 (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=tKIBKSZROiU 
5. Hỏi Ai Bây Giờ - Tony Nguyễn HH28, Vũ Hy Triệu CB28 (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=rfDrlpzXkkM 
 
 
 
----------- 
NGÀN DẤU YÊU XƯA Vũ Hy Triệu CB28
với tay chạm bóng thời gian
ngàn xưa rơi xuống vô vàn dấu yêu
từ sâu thăm thẳm của chiều
lòng tôi lay động ít nhiều tiếc thương
tôi về dốc nhỏ mù sương
vàng hoa thoang thoảng chút hương dịu dàng
xa người từ những ly tan
trong tôi vọng khúc bàng hoàng xót xa
nhớ người sương khói phôi pha
khói sương dường đã nhạt nhoà dấu xưa
đâu rồi chúa nhật chiều mưa
nắm bàn tay ấm tiễn đưa người về
tháng ngày lạnh đẫm cơn mê
thông rơi phủ kín hẹn thề năm nao
ngàn xưa... một giấc chiêm bao
thời gian như đổ bóng vào hồn tôi.
vũ hy triệu.
Tranh vẽ minh họa của Huỳnh Tiến K28.
------------ 
 
 LỜI TỎ TÌNH DỄ THƯƠNG - Vũ Hy Triệu
1.
Tôi về hái lá mồng tơi
giã tôm nấu bát canh lơi đậm đà
ra vườn hái trái khổ qua
đem xào cùng với trứng gà thật thơm

Mời em ăn một bữa cơm
em đừng từ chối chút thơm thảo lòng
tình tôi đang lúc ở không
xin em đừng phụ tấm lòng tôi nghen

Từ lâu tôi đã yêu em
như con trăng nhớ màn đêm tối trời
như mưa nhớ nắng em ơi
đêm nằm tôi ngủ mớ lời yêu thương 

Thương sao cái má em hường
hàm răng em trắng. đủ đường tôi yêu
yêu em từ sáng đến chiều
từ trưa đến tối thiếu điều… quên em.
2.
Hôm qua tôi đã tỏ tình
sao em chỉ đứng lặng thinh mỉm cười
hay là tại bát canh lơi
nấu nêm còn nhạt. tình tôi la đà?

Hay là tại đĩa khổ qua
đắng tình em chẳng mặn mà. phải không
''trời mưa bong bóng phập phồng"
tôi lỡ phải lòng. em lại không ưng?

Để tôi ở giữa lưng chừng 
nửa thương nửa nhớ lừng khừng khổ tôi
"bắt thang lên hỏi ông trời"
trời cười khà bảo lắm lời lôi thôi

Trời ơi. tôi đã hiểu rồi 
yêu em buổi sáng. chiều thời lại...quên
ha ha nhớ nhớ quên quên
cũng vì yêu quá mà nên nỗi này

Có thương thì bảo tôi hay
đừng để tôi đợi tháng ngày. tội tôi…
---
vũ hy triệu.
Ảnh nguồn net.
-----
 
Vũ Hy Triệu
NHỚ ĐỒI 1515.
Có một nỗi nhớ không bao giờ nguôi
có một nỗi đau không thể nào dứt
và có một ngọn đồi
luôn hằn sâu trong ký ức

nơi một thời cháy bỏng ước mơ tôi
nơi ấp ủ những khát vọng đầu đời...
những khát vọng. giờ đã lụi tàn theo năm tháng!
Dù chỉ còn là dĩ vãng

nhưng hề gì khi máu vẫn ấm trong tim
vẫn còn tìm thấy nhau sau vạn nỗi niềm
những đứa con của đồi 1515 yêu dấu
ừ...thì trăng đã khuyết

nhưng có hề biến mất đâu
ừ...thì lửa đã tàn
nhưng rồi đêm lạnh sẽ qua mau
và kỷ niệm luôn đủ đầy trong tâm trí
về một ngọn đồi tôi đã lìa xa...
vũ hy triệu.
------------
 
Vũ Hy Triệu
góc kỷ niệm
những ngày tháng này của 46 năm xưa...
KÝ ỨC ĐẦU ĐỜI NƠI TRƯỜNG MẸ.
...một sớm mai xanh- hồn dậy sóng
đáp lời sông núi- thỏa đời trai...

Ngọn đồi 1515 mở ra trang ký ức
ngày ấy có những chàng trai rất mực
dễ thương
rũ áo thư sinh giã biệt phố phường
hành trang mang theo- trái tim rực lửa

và tấm lòng quả cảm tuổi hai mươi
đôi mắt tinh anh thoáng nét môi cười
nhìn trường Mẹ ngập tràn trong nắng
Buổi sáng ấy trời rất xanh- mây rất trắng

và trống nhạc quân hành rạo rực bàn chân
theo bước đàn anh lòng thấy lâng lâng
trường Mẹ đón đàn con trong vòng tay ấm áp
Có ngờ đâu bài học đầu đời binh nghiệp 

là trận cuồng phong bão táp
là bốn bề tiếng thét bủa vây
là kinh hoàng trên nét mặt thơ ngây
những chàng trai hốt nhiên 

thấy đất trời rung chuyển
chạy theo tôi anh- tà tà sẽ biết
thế nào là lễ độ ngay thôi...
trời hết xanh- mây đã xám mất rồi

tứ phía những đàn anh hung thần xuất hiện
yếu đuối sao anh- năm mươi hít đất
bò đi anh cho hết vẻ yếu hèn
lăn đi anh đã hết thời dân chính

đây là lúc các anh khẳng định
trò tiểu xảo nơi này
không còn đất sống đâu anh...
Những ngày đầu tiên

căng như sợi chỉ mỏng manh
và giấc ngủ là vùi mình trong ác mộng
nỗi kinh hoàng nghe tiếng kèn định mệnh
mắt nhắm nghiền- hồn phách lạc châu thân

ba mươi giây- chỉ một chút phân vân
là lệnh phạt tăng dần theo cấp số
những chàng trai lăn mình trong gian khổ
tám tuần trôi qua nếm đủ món ăn chơi

đi phố đêm hay những buổi chợ trời
là thân xác rã rời
là đêm sâu thăm thẳm
duy một điều cũng thấy lòng đủ ấm

bốn góc mùng niên trưởng vén vun cho
Đêm alpha
đêm vũ đình trường lộng gió
sắc lửa rạng ngời

trên gương mặt những chàng trai
nét thư sinh ngày nào giờ đã nhạt phai
mùi sương gió ngấm dần vào thân thể
lồng ngực thanh xuân giờ đây có thể

căng hết mình đón gió núi ngày đông
những chàng trai với nhiều hoài bảo trong lòng
đã đặt được bàn chân trên đỉnh Lâm Viên cao vút
Đồi một năm một năm
đã chấp nhận những đứa con yêu...
vũ hy triệu
C-B28.
 
-------- 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts