Trường Giang
Trường Giang is with Hội Cựu Quân Nhân.
*** Kính thưa Quý : Niên Trưởng, Huynh Trưởng, Chiến hữu, Thân hữu, Anh Chị Em thân mến !
Kính mời Quý vị thưởng lãm thi phẩm :
Trường Giang is with Hội Cựu Quân Nhân.
*** Kính thưa Quý : Niên Trưởng, Huynh Trưởng, Chiến hữu, Thân hữu, Anh Chị Em thân mến !
Kính mời Quý vị thưởng lãm thi phẩm :
-------------------------
THƠ NHẠC Trường Giang (1)
https://www.youtube.com/watch?v=pThceRyzSXc
1. TRẢ LẠI TÔI - TRƯỜNG GIANG
https://www.youtube.com/watch?v=TKdKSqcbbrs
2. DI ẢNH NGƯỜI HÙNG - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=jWyzlvFlqzc
3. QUÊ HƯƠNG - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=ZYy0tBAcsrI
4. TRI ÂN NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=Y58WCa8XXQs
5. QUÊ HƯƠNG OAN NGHIỆT - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=qphkwJzdN3E
6. NGÀY TÀN CUỘC CHIẾN - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=ZgHiOXhmFmY
7. PHỤC KÍCH ĐÊM - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=oKWPGgOlUsU
8. NỬA CHỪNG MƠ - TRƯỜNG GIANG
https://www.youtube.com/watch?v=B-shpkhPBz8
9. NIỀM THƯƠNG NHỎ LỆ - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=FUc4GKxb9gM
10. VỀ ĐI ANH (Vân Khanh) - ANH SẼ VỀ (Trường Giang)
https://www.youtube.com/watch?v=cLb-6baEu3s
https://www.youtube.com/watch?v=TKdKSqcbbrs
2. DI ẢNH NGƯỜI HÙNG - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=jWyzlvFlqzc
3. QUÊ HƯƠNG - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=ZYy0tBAcsrI
4. TRI ÂN NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=Y58WCa8XXQs
5. QUÊ HƯƠNG OAN NGHIỆT - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=qphkwJzdN3E
6. NGÀY TÀN CUỘC CHIẾN - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=ZgHiOXhmFmY
7. PHỤC KÍCH ĐÊM - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=oKWPGgOlUsU
8. NỬA CHỪNG MƠ - TRƯỜNG GIANG
https://www.youtube.com/watch?v=B-shpkhPBz8
9. NIỀM THƯƠNG NHỎ LỆ - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=FUc4GKxb9gM
10. VỀ ĐI ANH (Vân Khanh) - ANH SẼ VỀ (Trường Giang)
https://www.youtube.com/watch?v=cLb-6baEu3s
11. MÂY SẦU NGHIÊNG CÁNH BẠC - Trường Giang
12. SINH VIÊN SĨ QUAN TRỪ BỊ - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=jNqhi55njLU
https://www.youtube.com/watch?v=jNqhi55njLU
https://www.youtube.com/watch?v=COmV5BaVbgE
https://www.youtube.com/watch?v=jxlHi1DdKvg
15. ĐỘC ẨM - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=cH7B_uZn1xs
https://www.youtube.com/watch?v=NvE-pNoPDAA
18. ĐÊM TÀN TUYẾT LẠNH - TRƯỜNG GIANG
https://www.youtube.com/watch?v=DmP2sRZ3ga0
https://www.youtube.com/watch?v=DmP2sRZ3ga0
19. NGÀY VỀ - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=jlmr6cdp1Eg
https://www.youtube.com/watch?v=jlmr6cdp1Eg
20. TƯỞNG NIỆM HẢI CHIẾN HOÀNG SA - Trường Giang
https://www.youtube.com/watch?v=4A2bwWcH27M
21. VINH DANH CHIẾN SĨ ANH HÙNG - Trường Giang (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=jnM3ufBafRA
https://www.youtube.com/watch?v=jnM3ufBafRA
23. CHIẾN BINH HẬU DUỆ ANH HÙNG - TRƯỜNG GIANG (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=lc0H4YafKR0
https://www.youtube.com/watch?v=lc0H4YafKR0
24. HẬN QUỐC VONG - TRƯỜNG GIANG (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=iiHpVIE0JJ8
https://www.youtube.com/watch?v=iiHpVIE0JJ8
25. QUỐC HẬN - TRƯỜNG GIANG (AI HoaMai Dalat)
https://www.youtube.com/watch?v=v3hprvz51L0
https://www.youtube.com/watch?v=v3hprvz51L0
-------------
Trường Giang
Trường Giang
*** Kính thưa Quý : Niên Trưởng, Huynh Trưởng, Chiến hữu, Thân hữu, Anh Chị Em thân mến !
Kính mời Quý vị thưởng lãm Thi phẩm :
* CHIẾN BINH HẬU DUỆ ANH HÙNG *
** Thơ : TRƯỜNG GIANG **
- Mến tặng Đại tá Hùng Cao - Quyền Bộ Trưởng Bộ Hải Quân Hoa Kỳ -
*********************
*** Lời GIỚI THIỆU :- Kính thưa quý Đồng hương và những người con mang dòng máu Việt trên khắp toàn cầu !
Lịch sử Dân tộc ta là một dòng chảy không ngừng của những cuộc biến động đầy đau thương nhưng cũng vô cùng oanh liệt. Năm 1975, trong cơn quốc biến, hàng triệu gia đình đã phải rời bỏ quê hương với hai bàn tay trắng, mang theo nỗi uất hận của một vận nước điêu linh. Nhưng từ trong tro tàn của sự đổ vỡ, những hạt giống kiêu hùng của miền Nam tự do đã nảy mầm và vươn mình mạnh mẽ trên quê hương thứ hai thân yêu.
Hôm nay, chúng ta cùng Vinh Danh một hiện tượng chấn động chính trường và Quân lực Hoa Kỳ : Đại tá Hùng Cao - Từ một cậu bé tị nạn 4 tuổi, ông đã viết nên một huyền thoại sống động : Là Sĩ quan tốt nghiệp Học viện Hải Quân Hoa Kỳ – tham dự những chiến trường máu lửa Iraq, Somalia, Afghanistan đến vị trí Quyền Bộ Trưởng Bộ Hải Quân Hoa Kỳ.
Dưới sự điều hành của Quyền Bộ Hải Quân có hàng trăm Tướng lảnh :
- Hơn 800.000 nhân sự (bao gồm Hải quân, Thủy Quân Lục Chiến và Dân sự)
- Ngân sách hơn 250 tỷ USD mỗi năm.
- 11 Cụm Hàng Không Mẩu Hạm gồm 11 Hàng Không Mẩu Hạm hạt nhân.
- Hơn 70 Tàu Ngầm Hạt nhân.
- Hơn 400 Tuần Dương Hạm và Khu Trục Hạm.
- Hơn 4.000 Máy Bay các loại hiện đại nhất thế giới.
- Và Binh chủng Thuỷ Quân Luc Chiến, một lực lượng tinh nhuệ nhất của Quân đội Hoa Kỳ, một hải lực hùng mạnh nhất Thế giới.
Thi phẩm này không chỉ ca ngợi một cá nhân, mà là vinh danh khí tiết của "Hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa" – những người đang nắm giữ chìa khóa của các Hạm đội Hạt nhân, điều hành một "Đế chế Đại dương" hùng mạnh nhất lịch sử nhân loại.
Xin mời quý vị cùng thưởng lãm những vần thơ đầy hào khí, để thấy rằng : Dù ở đâu, tinh thần Dân tộc và khát vọng Phục Quốc vẫn luôn cháy bỏng trong tim những người Chiến binh Hậu duệ.
Bốn tuổi thơ rời quê hương máu lệ
Ngày Ba Mươi vận nước chịu thương đau
Thân tị nạn vượt muôn trùng dâu bể
Mang trong tim dòng máu thắm anh hào.
Học viện Hải Quân - Tài trai thao lược
Thạc sĩ ngành Vật lý - Vững chuyên môn
Nợ non sông quyết tròn câu thề ước
Chí anh hùng rạng rỡ khắp càn khôn.
Máu Somalia - Bụi mù Iraq thẳm
Afghanistan - Chiến địa đã mờ xa
Hai lăm năm bước quân hành vạn dặm
Đại tá Hùng Cao ! Rạng rỡ giống dòng ta.
Ba tháng Mười, năm Hai Lăm - Bổ nhiệm
Chức Thứ Trưởng - Lừng danh Bộ Hải quân
Rồi tháng Tư ngày Hai Hai hiển nhiệm
Quyền Bộ Trưởng uy dũng bậc tài quân.
Tám trăm ngàn Quân binh cùng Dân sự
Dưới quyền ông - Sẵn sàng lệnh - Quyết tâm
Lòng trung kiên giữ tròn câu nghĩa tử
Bảo vệ đời dù bão tố ngàn năm.
Thủy Quân Lục Chiến - Đoàn quân tinh nhuệ
Hải lực này can thiệp khắp muôn nơi
Hùng Cao giữ chìa khóa vàng vị thế
Nắm trong tay vận mệnh bốn phương trời.
Hai trăm rưỡi Tỷ đô la ngân sách
Điều hành nhanh dòng huyết mạch quân cơ
Quyết ra tay diệt quân thù - Diệt sạch!
Giữ thái bình đẹp tựa những bài thơ.
Mười một cụm Mẫu Hạm lưu trời biển
Như núi thép trấn giữ Ngũ Đại Dương
Sức mạnh lớn - Uy nghi đời - Xoay chuyển
Khiến quân gian lâm mạt vận, cùng đường.
Bảy mươi Tàu Ngầm hạt nhân ẩn hiện
Dưới biển sâu canh giữ cả hành tinh
Sức công phá làm quân thù tan biến
Đón bình minh rạng rỡ ánh quang vinh.
Bốn trăm Hạm Tuần Dương và Khu Trục
Dàn trận đồ xoá sạch những phong ba
Toàn Hạm đội sẵn sàng lời thúc giục
Giữ yên bình lãnh hải Bạn cùng Ta.
Hiện đại nhất - Máy bay - Bốn ngàn chiếc
Sải cánh bằng phủ kín rợp trời cao
Sấm sét bom phủ đầu quân oan nghiệt
Chẳng một ai có thể dám ngăn vào.
Hậu duệ HÙNG CAO nêu gương soi sáng
Hẹn ngày về Phục Quốc - Dẫu còn xa
Chính khí Việt sẽ bừng lên tỏ rạng
Khúc khải hoàn vang vọng khắp Quê Cha.
--------------------------
*** Lời TÂM SỰ :- Quý Đồng bào và Đồng hương thân mến !
Viết đến những dòng cuối cùng, lòng tôi không khỏi bồi hồi. Nhìn vào uy lực kinh khủng mà Đại tá Hùng Cao đang nắm giữ – một sức mạnh có thể xoay chuyển cả cục diện thế giới – chúng ta không khỏi tự hào về trí tuệ và bản lĩnh của Người Việt. Nhưng sâu thẳm trong niềm tự hào ấy, vẫn là nỗi đau đáu về một Quê hương chưa trọn vẹn tự do.
Quyền Bộ Trưởng Hải Quân Hoa Kỳ Hùng Cao là một minh chứng rằng: Người Việt chúng ta không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh. Từ thân phận tị nạn trắng tay, Hùng Cao đã vươn lên đỉnh cao của quyền lực và danh vọng tại quốc gia tự do nhất thế giới.
Mong sao ngọn lửa này sẽ truyền đến từng người trẻ, từng Hậu Duệ của Việt Nam Cộng Hòa, để một ngày không xa, chính những tài năng và sức mạnh này sẽ là nguồn lực quý báu để phục hưng lại một Việt Nam Độc lập, Dân chủ và Giàu mạnh.
Chiến sĩ Anh hùng không bao giờ chết, họ chỉ tái sinh trong hình hài của những Hậu Duệ kiêu hùng. Chúc cho chí cả của những người Chiến binh Hải ngoại sớm thành hiện thực trên Quê cha Đất tổ.
Trân trọng.
********************
** Trường Giang **
-- Canada 30 Tháng Tư 2026 --
----------------
- TRƯỜNG GIANG
Ðóa Hoàng Mai ai cài bên Cửa Gió
Cánh hoa xinh làm đỏ mắt đỏ tình
Chiều hiu hắt mây buồn trôi hờ hững
Xuân nghẹn ngào – Ôi, một kiếp phù sinh !
Cánh Bướm Trắng, Dòng Thơ thơm mùi mực
Ôm ấp trong tim như bóng với hình
Lặng lẽ đếm những đêm dài thao thức
Người ơi ! Bao kỷ niệm, bấy ân tình !
*****
Còng sắt lạnh, xích xiềng khua lạch cạch
Vết hằn sâu đau đớn mảnh hồn tan
Tưởng đã chết lòng tin vào nhân thế
Một cành mai níu ta lại địa đàng.
Trang giấy nhỏ – Lời Em như suối mát
Giữa trưa hè nắng cháy cả niềm mơ
Ta gối mộng lên từng câu ước hẹn
Máu chảy về tim từng nhịp mong chờ.
Gió khe khẽ lọt qua ô Cửa Gió
Dẫn hương xuân từ phía cõi trời xa
Mắt nhìn Em như lần đầu gặp gỡ
Giữa Biệt Giam, tình đang nở nhạt nhoà.
Ai đã nói "Yêu là quên khổ ải"?
Ta thấy mình vừa sống lại trong mơ
Từ vực thẳm, Em trao ta ánh lửa
Sưởi cô đơn bằng ánh mắt đợi chờ.
Chim chưa hót, đã êm lời tha thiết
Hoa chưa tàn, sao rụng giữa trang thơ?
Tết đầu năm, nghe tim mình rộn rã
Bởi tình người còn vướng một đường tơ !
Em cứ sống, cứ đi về phía trước
Đừng ngoái đầu thương hại kẻ đang mơ
Ta ở lại : Tro tàn trong ngọn lửa
Giữ chút tình, gom chút nghĩa vào thơ.
Nếu số kiếp cho người đi nhẹ gót
Thì phần ta xin nhận hết bão giông
Chỉ mong Em, đừng mang niềm nuối tiếc
Hãy quên đi cho nhè nhẹ cõi lòng.
Ngày Em bước lên tàu, thân viễn xứ
Có thể nào quay lại một lần không?
Dù không gặp, ta không tin có thật
Một đoá mai rã cánh chốn bụi hồng.
Sự sống chết trong tù đâu quá lạ
Nhưng thương ai thì lại nặng lòng yêu
Một ánh mắt – Đổi cả đời son sắt
Một dòng thơ – Níu lại bóng mây chiều.
Em đã biết thế nào là địa ngục
Mà vẫn cười, nhè nhẹ bước vào thơ
Ta tự hỏi : Ai cho em nghị lực?
Giữa ngục tù, làm bướm trắng trong mơ.
Bướm trắng ơi ! Bay vào rồi ở lại
Hay là Em gửi gió nhắn đôi lời?
Trong đáy mắt, mai vàng đang thổn thức
Đợi con tàu lướt sóng vượt trùng khơi.
Có đôi lúc ta mơ thành hạt bụi
Bay theo em qua triền dốc xa xôi
Có đôi lúc ta mong thành hạt nắng
Rọi bước em giữa trùng điệp núi đồi.
Nhưng mộng mị chỉ là mây lặng lẽ
Thực tại đây là ngục lạnh giam cầm
Ta nghiến răng, sống thêm từng khoảnh khắc
Chờ ngày về, dù có đến ngàn năm.
Hãy quên ta để thời gian vùi lấp
Kỷ niệm nào cũng có thể phai mờ
Nhưng nếu nhớ, xin Em đừng bật khóc
Chuyện đôi mình : Một đoản khúc nên thơ !!!
Ðóa Hoàng Mai ai cài bên Cửa Gió
Cánh hoa xinh làm đỏ mắt đỏ tình
Chiều hiu hắt mây buồn trôi hờ hững
Xuân nghẹn ngào – Ôi, một kiếp phù sinh !
Cánh Bướm Trắng, Dòng Thơ thơm mùi mực
Ôm ấp trong tim như bóng với hình
Lặng lẽ đếm những đêm dài thao thức
Người ơi ! Bao kỷ niệm, bấy ân tình !
*****
Còng sắt lạnh, xích xiềng khua lạch cạch
Vết hằn sâu đau đớn mảnh hồn tan
Tưởng đã chết lòng tin vào nhân thế
Một cành mai níu ta lại địa đàng.
Trang giấy nhỏ – Lời Em như suối mát
Giữa trưa hè nắng cháy cả niềm mơ
Ta gối mộng lên từng câu ước hẹn
Máu chảy về tim từng nhịp mong chờ.
Gió khe khẽ lọt qua ô Cửa Gió
Dẫn hương xuân từ phía cõi trời xa
Mắt nhìn Em như lần đầu gặp gỡ
Giữa Biệt Giam, tình đang nở nhạt nhoà.
Ai đã nói "Yêu là quên khổ ải"?
Ta thấy mình vừa sống lại trong mơ
Từ vực thẳm, Em trao ta ánh lửa
Sưởi cô đơn bằng ánh mắt đợi chờ.
Chim chưa hót, đã êm lời tha thiết
Hoa chưa tàn, sao rụng giữa trang thơ?
Tết đầu năm, nghe tim mình rộn rã
Bởi tình người còn vướng một đường tơ !
Em cứ sống, cứ đi về phía trước
Đừng ngoái đầu thương hại kẻ đang mơ
Ta ở lại : Tro tàn trong ngọn lửa
Giữ chút tình, gom chút nghĩa vào thơ.
Nếu số kiếp cho người đi nhẹ gót
Thì phần ta xin nhận hết bão giông
Chỉ mong Em, đừng mang niềm nuối tiếc
Hãy quên đi cho nhè nhẹ cõi lòng.
Ngày Em bước lên tàu, thân viễn xứ
Có thể nào quay lại một lần không?
Dù không gặp, ta không tin có thật
Một đoá mai rã cánh chốn bụi hồng.
Sự sống chết trong tù đâu quá lạ
Nhưng thương ai thì lại nặng lòng yêu
Một ánh mắt – Đổi cả đời son sắt
Một dòng thơ – Níu lại bóng mây chiều.
Em đã biết thế nào là địa ngục
Mà vẫn cười, nhè nhẹ bước vào thơ
Ta tự hỏi : Ai cho em nghị lực?
Giữa ngục tù, làm bướm trắng trong mơ.
Bướm trắng ơi ! Bay vào rồi ở lại
Hay là Em gửi gió nhắn đôi lời?
Trong đáy mắt, mai vàng đang thổn thức
Đợi con tàu lướt sóng vượt trùng khơi.
Có đôi lúc ta mơ thành hạt bụi
Bay theo em qua triền dốc xa xôi
Có đôi lúc ta mong thành hạt nắng
Rọi bước em giữa trùng điệp núi đồi.
Nhưng mộng mị chỉ là mây lặng lẽ
Thực tại đây là ngục lạnh giam cầm
Ta nghiến răng, sống thêm từng khoảnh khắc
Chờ ngày về, dù có đến ngàn năm.
Hãy quên ta để thời gian vùi lấp
Kỷ niệm nào cũng có thể phai mờ
Nhưng nếu nhớ, xin Em đừng bật khóc
Chuyện đôi mình : Một đoản khúc nên thơ !!!
----------------
- LGT - “Quê Hương?” không chỉ là một bài thơ, mà là một hồi chuông vang lên giữa cơn mê dài của dân tộc. Bài thơ là tiếng gọi thiết tha từ một Người Lính Việt Nam Cộng Hòa – từng trải qua tù đày, lưu vong và mòn mỏi chứng kiến cảnh nước mất, nhà tan, dân lành cùng khổ.
Tác giả – Người Lính ấy – không viết bằng ngôn từ đơn thuần, mà bằng chính vết thương còn chưa lành nơi con tim rướm máu.
Mỗi câu thơ như một lời nhắc nhở dành cho Cộng đồng Người Việt ở hải ngoại và trong nước : Rằng chúng ta không thể mãi thờ ơ, không thể sống yên ổn trên phần máu xương của những người đã ngã xuống.
QUÊ HƯƠNG - Trường Giang
Anh biết không? Quê mình đang chảy máu
Mỗi cánh rừng, mỗi ruộng lúa, dòng sông
Biển còn chút cho Ngư dân thả lưới
Chỉ quân Tàu rộp bóng giữa tầng không.
Anh còn nhớ bao tháng năm tủi nhục?
Dưới gông cùm, máu lệ hóa thành thơ
Một Dân tộc đang sống trong tù ngục
Vẫn phải cười giữa đói lạnh bơ vơ.
Anh có thấy quê hương mình tang tóc
Hoá chất giết người bày bán công khai
Thực phẩm giả, thuốc men toàn chất độc
Dân tộc rụi tàn, nghiệt ngã đắng cay.
Hãy lắng nghe đêm trường vang tiếng gọi
Từ nghĩa trang - những nấm mộ vô danh
Là Đồng đội, là người thân anh đó
Chết đau thương, mộ chí chẳng yên lành.
Có khi nào anh khóc, nghe Mẹ kể
Về chiến tranh, về Quốc nạn - Đau thương
Những nỗi niềm đời Cha anh để lại
Có xót xa hay chỉ thấy bình thường?
Anh có biết bên kia trời Tổ quốc
Vẫn có người thắp đuốc mặc gió mưa
Dù lưu vong, vẫn canh chừng vận nước
Vẫn nhớ hoài tiếng ru Mẹ ngày xưa.
Có bao giờ trách phận mình nhỏ bé
Không làm gì cho đất nước - Anh ơi ?
Nhưng nếu một tấm lòng thôi - thức tỉnh
Cũng đủ làm bão nổi giữa trùng khơi.
Chắc anh biết Hoàng, Trường Sa đã mất
Kẻ xăm lăng là “Thầy, Mẹ” đó anh !
Bao hải lý biển, trời vào tay giặc
Quê hương đau, những vết cắt chưa lành.
Anh có hỏi chính mình trong thầm lặng
Tôi là ai? Tôi đã sống thế nào?
Có phụ bạc máu xương người nằm xuống
Hay cúi đầu làm nô lệ thương đau?
Nếu một ngày dân ta vùng đứng dậy
Lửa căm hờn đốt cháy lũ gian manh
Anh có dám ngẩng đầu vung nắm đấm
Hay quay lưng để thân tạm an lành ???
-------------
Tác giả – Người Lính ấy – không viết bằng ngôn từ đơn thuần, mà bằng chính vết thương còn chưa lành nơi con tim rướm máu.
Mỗi câu thơ như một lời nhắc nhở dành cho Cộng đồng Người Việt ở hải ngoại và trong nước : Rằng chúng ta không thể mãi thờ ơ, không thể sống yên ổn trên phần máu xương của những người đã ngã xuống.
QUÊ HƯƠNG - Trường Giang
Anh biết không? Quê mình đang chảy máu
Mỗi cánh rừng, mỗi ruộng lúa, dòng sông
Biển còn chút cho Ngư dân thả lưới
Chỉ quân Tàu rộp bóng giữa tầng không.
Anh còn nhớ bao tháng năm tủi nhục?
Dưới gông cùm, máu lệ hóa thành thơ
Một Dân tộc đang sống trong tù ngục
Vẫn phải cười giữa đói lạnh bơ vơ.
Anh có thấy quê hương mình tang tóc
Hoá chất giết người bày bán công khai
Thực phẩm giả, thuốc men toàn chất độc
Dân tộc rụi tàn, nghiệt ngã đắng cay.
Hãy lắng nghe đêm trường vang tiếng gọi
Từ nghĩa trang - những nấm mộ vô danh
Là Đồng đội, là người thân anh đó
Chết đau thương, mộ chí chẳng yên lành.
Có khi nào anh khóc, nghe Mẹ kể
Về chiến tranh, về Quốc nạn - Đau thương
Những nỗi niềm đời Cha anh để lại
Có xót xa hay chỉ thấy bình thường?
Anh có biết bên kia trời Tổ quốc
Vẫn có người thắp đuốc mặc gió mưa
Dù lưu vong, vẫn canh chừng vận nước
Vẫn nhớ hoài tiếng ru Mẹ ngày xưa.
Có bao giờ trách phận mình nhỏ bé
Không làm gì cho đất nước - Anh ơi ?
Nhưng nếu một tấm lòng thôi - thức tỉnh
Cũng đủ làm bão nổi giữa trùng khơi.
Chắc anh biết Hoàng, Trường Sa đã mất
Kẻ xăm lăng là “Thầy, Mẹ” đó anh !
Bao hải lý biển, trời vào tay giặc
Quê hương đau, những vết cắt chưa lành.
Anh có hỏi chính mình trong thầm lặng
Tôi là ai? Tôi đã sống thế nào?
Có phụ bạc máu xương người nằm xuống
Hay cúi đầu làm nô lệ thương đau?
Nếu một ngày dân ta vùng đứng dậy
Lửa căm hờn đốt cháy lũ gian manh
Anh có dám ngẩng đầu vung nắm đấm
Hay quay lưng để thân tạm an lành ???
-------------
- LTG : Tôi viết bài thơ này không phải để trách móc hay kết tội ai. Tôi chỉ muốn nói với Đồng bào của tôi – những người đã và đang sống trên đất tự do – rằng chúng ta còn một món nợ thiêng liêng chưa trả : Nợ Tổ quốc, nợ những người đã nằm xuống vì hai chữ Tự Do, nợ thế hệ mai sau đang lớn lên trong bóng tối của một đất nước bị cai trị bởi bạo quyền.
Tôi đã từng là một Người Lính, đã bị giam cầm trong các “Trại Cải Tạo”, đã vượt biển để tìm Tự Do… Nhưng trong tim tôi, Việt Nam chưa bao giờ là “Quá Khứ”. Dù thân xác tôi nơi xứ người, nhưng linh hồn tôi vẫn còn đang phiêu bạt trên từng dãy núi, con sông, bờ ruộng nơi quê nhà.
Tôi mong bài thơ này sẽ đánh thức nơi mỗi trái tim Người Việt một chút thao thức, một tia lửa, một tiếng vọng từ cội nguồn.
Tôi viết bài thơ này Vì Tổ Quốc, vì Danh Dự, vì Trách Nhiệm.
Trân trọng.
*********************
** Trường Giang **
(03 Tháng 6, 2025)




No comments:
Post a Comment