Friday, May 8, 2026

*** Tống Biệt Hành - Cao Ngọc Sa K24


Tống Biệt Hành
Cao Ngọc Sa K24

 

 

--------------
Cao Ngọc Sa K24 (AI HoaMai Dalat) 
 
********** 

TIN BUỒN - Thach Nguyen Duc
Xin thông báo cùng các bạn K24 VBQGVN.
       CAO NGỌC SA K24
    Đã mất 07.08.2024 tại bệnh viện Ung Bướu Sàigòn.
Sau gần cả năm không liên lạc được, Hồ Ngọc Dinh gọi điện cho Sa, con gái Thuý Phan cho biết ba con đã mất tại bệnh viện Ung Bướu. Trong thời gian nằm bệnh có lúc ba con muốn gọi cho chú Dinh, chú Thạch, nhưng suy nghĩ sao lại thôi. Trước khi mất ba con nói không muốn làm phiền các chú, các bác VB nên con không báo. 


Theo lời Lộc Hữu Nguyễn K31 ở Phan Rang, có tới nhà gặp con trai Sa, theo di nguyện của Sa, sau khi thiêu phần tro rải ở sông Hương Huế, phần cốt rải biển Ninh Chữ Phan Rang.


 Mời các bạn đọc bài thơ dài của Cao Ngọc Sa làm vào tháng 12.23 thay một lời chia tay. 


Lòng nhủ lòng: thật yên bình, thật bình thản để viết một bài thơ trong vài bài thơ cuối cùng của cuộc đời. Nhưng dùng dằng mãi: làm sao có được một yên bình đây để tâm hồn nhẹ nhàng, bay bổng, bỏ qua những gợn ưu tư lẫn phiền muộn. Chính cái ưu tư, phiền muộn làm cho hồn thêm bận lòng, ray rức...đôi khi cạn lời. Nghiệp thơ thì luôn luôn chằng chịt bao nỗi bận lòng. Người làm thơ đầu  bạc sớm hơn ai như  thi sĩ J. Leiba đã viết.


 Nguyễn Du sau bao nhiêu biến cố, bao nhiêu thăng tràm cũng tự trấn an, vỗ về mình: Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài , nhưng mà trước đó, Nguyễn Du đã từng ngạo nghễ: Phong trần, mài một lưỡi gươm, Những loài giá áo, túi cơm sá gì!.


 Nói đến Nguyễn Du là nói đến: chữ Tâm, chữ Tài, chữ Mệnh , chữ Tai . Nhưng nếu đem chữ Mệnh mà biện minh cho lịch sử thì coi như xuôi tay. .Napoléon Bonaparte  hơn một lần khẳng định:" Thượng Đế sẽ đứng về phía đạo quân nào đông đảo nhất". Chúng ta biết vậy nhưng không giải quyết được vấn đề nầy về tất cả mọi khía cạnh của cuộc chiến để rồi dẫn đến ngày hôm nay...
 Biết vậy  mà sao lòng vẫn mãi quặn lòng trong uất ức...
 

 -----------------------

Tống Biệt Hành - Cao Ngọc Sa K24

Bạn nhắn năm nay về họp mặt
Đợi Saigon một ngày cuối đông
Hơn năm mươi năm trước rời Dalat
Xa những đường sương, xa ngàn thông

Nghe xót bao năm về gặp lại
Hơn bảy mươi rồi bóng xế dần trôi
Chưa rượu mà sao nồng đôi mắt
Xa xăm về buồn gợn mắt trông 

Tóc bạc ôm nhau cười nghiêng ngửa
Nén đau quên trận giặc não lòng
Đứa tận Miền Trung quê nghèo khó
Đứa tận Miền Tây mãi long đong

Đứa mang thương tích Cao nguyên lại
Gặp đứa Bình Long mong nhớ mong
Rồi bao đứa ở trong bùn đất
Rãi tận Cao nguyên đến Biển Đông

Bạn Ta: một thưở thanh xuân ấy
Áo trận bao năm ngủ núi rừng
Một sáng thấy mình trơ trọi bóng
Súng nằm trơ không đạn lên nòng

Ta đứng trơ vơ không đường bước
Con thua rồi! Ơi Mẹ, trắng không
Thua một trận tan hoang hoài vọng
Bao năm ấp ủ bỗng trôi sông

Quê hương mấy giãi mờ mắt lệ
Gặp nhau Saigon nín lặng rưng rưng
Bao năm xương máu còn bùn đất
Anh Em Ta buồn, xe cát biển đông

Lời thề xưa, bao năm còn đồng vọng
Ước nguyện xưa đứt gánh giữa dòng
Ta dạt làm người rong kẻ chợ
Bao ngả cuộc đời không vẫn khô

Sắn khoai, cơm độn không manh chiếu
Nghe mãi mông lung chuyện đại đồng
Bạn ngâm Hồ Trường, ngâm Tống biệt
Ta xót từng câu Tống Biệt hành

Rượu đắng bao nhiêu rồi cũng nhạt
Rượu đời không uống vẫn lăn say
Mà sao lòng cứ đa mang mãi
Sao không vơi sầu, cạn đắng cay

Em nhủ: Thôi đừng đa đoan nữa
Mà sao hoài vời vợi vơi đầy
Ôi đời danh lợi trong dòng máu
Hư danh thấm đến tận thịt xương

Sáng ở bến nầy chiều cồn nọ
Nay Tần mai Sở đẫm tang thương
Máu chảy băng từ rừng ra biển
Xác xơ nghèo nghẹn nát quê hương
 
Ta kẻ thất phu ngồi giữa chợ
Thoáng buồn ngây ngất chuyện muôn phương
Vẳng lời Mẹ dặn từ thơ ấu
Đứng đi lên từ vực đoạn trường
 
Cuộc đời dài ngắn thôi đừng hỏi
Nước chảy qua cầu ai vấn vương
Hởi ơi! Thương nữ bên sông mãi
Hậu đình hoa hát quên hận quê hương

Bạn hẹn sang năm cùng về nữa
Xưa nay Tống biệt có hề chi
Cười nghiêng một trận tan trần mộng
Mộng chìm, mộng nổi, mộng ảo không
 
Ta cười một trận tràn nghiêng mộng
Lịm ngập vai gầy ngạo nghễ đong
Trang Sinh hiển mộng mê Hồ Điệp
Dẫu biết cuộc đời: không có không
 
Ta cười một trận quên tư mã
Vứt áo khinh cừu xuống đáy sông
Đã bao lần cười trong nước mắt
Máu từ Trường Sơn thắm Biển Đông
 
Ta cười một trận rung vai hẹn
Từng đêm thức chờ buổi rạng đông
Sông Dịch chiều nay gờn gợn lạnh
Thuyền không sang bến, bến thuyền không
 
Người lặng nhìn mây trời lãng đãng
Hay hỏi lòng mình để vượt sông
Đời lăm chia ly thành Tống biệt
Ta chưa xong một trận giữa dòng
 
Rượu không uống vẫn đắng lòng cô quạnh
Bao xa xăm về vây bủa long đong
Nay bơ vơ bên cầu thệ thủy
Mai ăm thầm lặng lẽ quán thu phong
 
Ngó qua sông Dịch mờ thăm thẳm
Bên nầy quê Mẹ mỏi mòn trông
Từ Mẹ ra đi lòng Tống biệt
Nước vẫn xuôi sông chẳng ngược dòng
 
Hởi ơi! Chí lớn can trường mộng
Trôi từ Trường Sơn ra Biển Đông
Trôi mãi lênh đênh hoài viễn xứ
Bỏ mặc Mẹ chờ bao cuối đông
 
Ta mang ảo vọng quên lời Mẹ
Vinh danh bèo bọt gió qua sông
Sáng thắm đầu xanh chiều bạc tóc
Lạnh như không dẫu cạn nát lòng
 
Điệu cười ngạo nghễ trong chua xót
Đầu gối Trường Sơn chân Biển Đông
Ta hoài một kẻ phong trần khách
Áo mòn không còn Mẹ chờ mong

Bạn ngâm Hồ Trường ngâm Tống Biệt
Ta xót thương Ta nát cõi lòng
Xưa nay ai kẻ người tri kỷ
Để không rượu uống vẫn say nồng

Vạc kêu đầu núi buồn vô hạn
Ai đợi...Ai chờ...mây thoảng không...
Sông Dịch chiều nay buồn dậy sóng
Kinh Kha sao để ngựa Yên chờ

Tay vàng, rượu tiễn chia phôi tận
Tiệm Ly lỡ hẹn mắt mờ trông
Qua sông bao giãi yên hà tận
Máu của tim tràn thấm cột đồng

Kinh Kha chí lớn mềm đường kiếm
Tóc dựng trào lên với cuồng phong
Mẹ đợi ngày về qua bến cũ
Hận cả cuộc đời xuôi bể đông
 
Sông Dịch từ nay hết ngóng chờ
Bao người thưở ấy gặp trong mơ
Tiệm Ly lỡ hẹn ngồi ngoài chợ
Ta buồn như ngươi mãi trơ vơ

Sông Dịch từ nay trôi hờ hững
Tiếng địch lưng trời vọng chờ mong
Ta mang chí lớn trong vòng ảo
Đem buồn qua chợ ai hay không?

Những mùa thu chết theo sương lạnh
Một mình ngồi để Mẹ ngóng trông
Đời hờ hững lắm như mây giạt
Ánh mắt khuynh thành viễn mộng không

Ta kẻ thất phu ngồi giữa chợ
Bao thu rồi còn ai chờ trông ?
Mẹ dấu lệ buồn khô nước mắt
Thôi đi: thành bại vẫn thong dong
 
Cười một trận vỡ toang bầu tâm sự
Thắng, thua: Ai? biết rồi phải không
Ta thua một trận còn tay trắng
Cả núi sông trôi giạt mịt mùng

Máu xương dong ruỗi theo rừng biển
Bài thơ tình viết vội chưa xong
Ta thua một trận sạch tay trắng
Thắng bại cuộc cờ đầy vơi đong
 
Cười vang một trận buồn không nhỉ
Em cũng như Ta máu ngược dòng
Ta cười một trận quên tâm niệm
Ta kẻ bất tài mặc núi sông
 
Ta thua một trận sạch tay trắng
Xót lòng đau nói chuyện anh hùng
Ta thua một trận mất dân, nước
Vứt bỏ hư danh luận anh hùng 

Từng đêm nghe tim mình nhỉ máu
Không trách người, trách đời cũng không
Chỉ trách Ta, hề, chỉ trách Ta
Chỉ trách Ta, hề, nuốt đắng cay

Ta say một trận quên phiền muộn
Quên mồ hôi, máu của dân mình
Ta thua một trận mất dân nước
Ta:Ngụy, Ai: Tề, Sở, Tấn, Tần?...
 
Em về Dalat chờ Ta với
Em biết bây giờ trời cuối đông
Ta nhớ Dalat như hơi thở
Hơm năm mươi năm lòng mãi chạnh lòng
 
Em cười Ta mãi mê trôi giạt
Mơ cả lòng người như nước trong
Mơ cả hào quang từ xưa ấy
Quê hương đầy những bóng hoa hồng

Em cười Ta mãi mê khanh tướng
Khanh tướng chi rồi cũng tướng khanh
Sông trôi hờ hững về xa biển
Lòng dịu lòng: Ta trong vô danh

Em bảo Ta:gã phong trần khách
Mà vẫn đa tình hơn gió mây
Em bảo Ta: một đời khô rụng
Mà vẫn mê say vạt áo màu

Ta hứa Em một đời che chở
Mà để Em điêu đứng chợ đời
Em ngẫm Ta một đời hoài vọng
Dẫu phải phân ly Tống Biệt hành

Ta bảo Em: Trái tim Ta còn lại
Em vứt đi xuống vực vũng lầy
Em bảo Ta quên đi khờ khạo
Để mặc rách tươm suốt cuộc đời

Ừ nhỉ, mà sao Ta khờ khạo
Để mặc rách tươm suốt cuộc đời
Ta mãi hẹn Em sẽ về Dalat
Mà sao từ độ ấy chưa về
 
Mimosa đã bao mùa nở rộ
Hàng đào đợi Ta buồn lê thê
Còn đâu ngày ấy hương đời cũ
Dalat và Em ngàn dãi lụa mềm

Cười một trận sao Ta buồn quá
Đường về chiều nay, 
Saigon thấm lạnh hai vai gầy
Dalat bây giờ, Dalat ngày xưa ấy

Những mùa mai cũ không còn nở
Lâm Viên trơ buồn...mây trắng bay
Ta cười một trận...quên nghiêng ngửa
Ngoảnh lại cuộc đời...mây trắng bay
 
CNGSA - (Cuối 12/2023) 

No comments:

Post a Comment

Popular Posts